GOLD FORUM

Đọc - Suy ngẫm

vangbong
CÁI KÉN BƯỚM

Một chàng trai tìm thấy cái kén bướm. Một hôm anh thấy cái kén hé lỗ nhỏ. Anh ngồi hàng giờ nhìn chú bướm nhỏ cố thoát mình ra khỏi cái lỗ nhỏ xíu. Rồi anh ta thấy mọi việc không tiến triển gì thêm. Hình như chú bướm không thể cố hơn được nữa?! Vì thế, anh quyết định giúp chú bướm nhỏ. Anh lấy kéo rạch cho cái lỗ to thêm.

Chú bướm dễ dàng thoát ra khỏi cái kén. Nhưng thân mình nó sưng phồng lên, đôi cánh thì nhăn nhúm. Còn chàng thanh niên cứ ngồi quan sát cái kén với hy vọng một lúc nào đó thân mình chú bướm sẽ xẹp lại và đôi cánh xòe rộng hơn đủ để nâng đỡ thân hình…

Nhưng chẳng có gì thay đổi! Sự thật là chú bướm đã phải bò loanh quanh suốt quãng đời còn lại với đôi cánh nhăn nhúm và thân hình sưng phồng. Nó chẳng bao giờ có thể bay được. Có một điều mà chàng thanh niên không thể hiểu: cái kén chật chội khiến chú bướm phải nỗ lực mới chui qua được cái lỗ nhỏ xíu kia là quy luật tự nhiên tác động lên đôi cánh và cơ thể của bướm, giúp chú có thể bay ngay khi thoát ra ngoài.

Đôi khi đấu tranh là rất cần thiết trong cuộc sống. Nếu ta quen sống một cuộc đời phẳng lặng, dễ dàng, ta sẽ mất đi sức mạnh tiềm tàng mà bẩm sinh mỗi người đều có. Và chẳng bao giờ ta có thể bay được. Vì thế, nếu bạn thấy mình đang phải vượt qua nhiều áp lực và căng thẳng thì hãy tin rằng sau đó bạn sẽ trưởng thành hơn.



Thiếu phương pháp thì người tài cũng lỗi. Có phương pháp thì người tầm thường cũng làm được việc phi thường.


vangbong
NHỮNG HÒN ĐÁ CUỘI

Trong một buổi nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia trình bày về cách sử dụng thời gian có hiệu quả. Đứng trước những người khá thành đạt trong cuộc sống, ông mỉm cười: “Sau đây là một câu hỏi trắc nghiệm”. Ông ta lấy từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ 4 lít và một cái túi chứa những hòn đá cuội to bằng nắm tay. Ông lần lượt đặt từng hòn đá vào lọ cho đến khi không bỏ vào được nữa. “Cái lọ đã đầy chưa?” – ông hỏi.

“Đầy rồi” - mọi người đáp. “Thật không?” – ông lấy từ gầm bàn ra một túi sỏi nhỏ đổ từ từ vào lọ và lắc cho các hòn sỏi chen vào tất cả các khoảng trống giữa các hòn đá cuội. Ông nhoẻn miệng cười và hỏi: “Cái lọ đầy chưa?”

Lần này thì mọi người dường như bắt kịp ông. Ai đó trả lời: “Chắc là chưa”.

“Tốt!” – ông nói và lấy ra một túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các khoảng trống giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi. Một lần nữa, ông hỏi: “Cái lọ đầy chưa?”

“Chưa” - mọi người nhao nhao. “Tốt” – ông lập lại và vớ lấy bình nước đổ vào lọ cho đến khi nước ngập đến miệng lọ. Ông ngước nhìn mọi người và hỏi: “Minh họa này nói lên điều gì?”.

Một nhà kinh doanh nhanh nhẩu đáp: “Vấn đề là cho dù kế hoạch làm việc của bạn có sít sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm nhiều việc nữa!”

“Không phải” – ông đáp – “Đó không phải là vấn đề. Điều mà minh họa vừa rồi nói lên là nếu bạn không đặt những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ không bao giờ còn có thể nhét chúng vào được nữa”.

Cái gì là những “hòn đá cuội” trong cuộc sống của bạn? Có thể là một dự án, một hoài bão mà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà bạn thương yêu, học vấn của bạn, sức khỏe của bạn.. Nhưng nhớ đặt những “hòn đá cuội” đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét chúng vào được. Chúng ta luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng thời gian giới hạn của mình. Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn đang làm có thật sự có ý nghĩa?

Thế thì tối nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện này, hãy tự hỏi chính bản thân mình rằng điều gì là những “hòn đá cuội” trong cuộc sống của chính bạn và hãy đặt chúng vào trong lọ trước.


Trong một tuần, có hai ngày mà chúng ta không cần phải bận tâm
về chúng, có hai ngày chúng ta không nên để vướng bận, lo âu hay sợ hãi...
Ngày đầu tiên chính là ngày hôm qua, với tất cả lỗi lầm, với tất cả
những sai sót, với những nỗi buồn và cả những niềm đau. Ngày hôm qua đã
qua rồi, và mãi mãi vuột khỏi tầm tay chúng ta...
Chẳng có bất cứ điều gì có thể thay đổi được ngày hôm qua.
Chúng ta chẳng thể lấy lại những thứ đã cho đi, cũng chẳng thể xoá đi dù
chỉ là một lời chúng ta đã nói. Bởi ngày hôm qua đã qua rồi...
Ngày còn lại chính là ngày mai, với những thử thách mà chúng ta
chẳng thể biết được. Những phiền muộn hay niềm vui của ngày mai cũng ở
ngoài tầm tay chúng ta.
Mặt trời ngày mai sẽ mọc. Dù toả sáng rực rỡ hay bị che khuất
sau những đám mây thì Mặt trời ngày mai vẫn mọc. Và cho đến tận lúc đó,
chúng ta không thể nào đánh cuộc xem chuyện gì sẽ xảy ra. Vì ngày mai
vẫn chưa đến...
Chúng ta chỉ còn lại một ngày - đó là ngày hôm nay. Bất cứ một
người bình thường nào cũng có thể vượt qua mọi thử thách chỉ trong một
ngày hôm nay. Nhưng họ lại thường gục ngã khi phải cộng thêm vào gánh
nặng của ngày hôm qua và những gánh nặng của ngày mai.
Con người thường đau khổ không phải vì hiện tại mà chính vì
những nuối tiếc trong quá khứ và nỗi lo âu cho tương lai. Vì thế, chúng ta
hãy sống cho trọn vẹn một ngày!!!


Làm bất cứ chuyện gì cũng phải suy nghĩ trước. Lời nói mà suy nghĩ trước thì không bị vấp váp. Việc làm mà tính trước thì không thất bại. Tính nết có định trước mới tránh được lỗi lầm.
vangbong
Những điều nghịch lý






Chúng ta xây dựng xa lộ rộng lớn nhưng chúng ta nhìn nhau bằng con mắt hẹp hòi.

Chúng ta mua nhiều đồ hơn nhưng sử dụng chúng ít hơn.

Những ngôi nhà ngày càng to hơn nhưng gia đình ngày một thu nhỏ lại. Nhà đẹp nhiều hơn, gia đình yên ấm ít hơn.

Chúng ta có nhiều tiện nghi nhưng có ít thời gian dành cho nhau.

Chúng ta có nhiều bằng cấp hơn trước nhưng trí khôn kém đi, biết nhiều hơn nhưng óc phán xét suy giảm.

Chúng ta tích cóp của cải nhưng đồng thời làm rơi vụng những giá trị của con người. Với nhiều người, thu nhập đi lên, đạo đức đi xuống.

Chúng ta nói quá nhiều, nghe quá ít.

Chúng ta đang cố học cánh kiếm sống chứ không học cách sống. Chúng ta kéo dài được tuổi thọ nhưng cuộc sống vẫn ngắn ngủi.

Chúng ta vượt được vạn dặm để lên tới mặt trăng và trở về, nhưng không ít người cả đời không bước qua nổi bức giậu sang thăm người hàng xóm. Chúng ta chinh phục được vũ trụ nhưng bức lực với chính mình.
Chúng ta xây dựng những công trình lớn nhưng chưa chắc đã là công trình tốt.
Chúng ta cố gắng làm sạch không khí trong lúc tự là ô nhiễm tâm hồn bản thân.
Chúng ta viết nhiều nhưng đọc ít. Chúng ta học cách hối hả nhưng không học được cách đợi chờ.
Chúng ta chế được những máy tính công xuất lớn và tốc độ nhanh đễ lưu trữ và xử lý thông tin trong vài phần tỷ của cái nháy mắt nhưng các dân tộc vẫn không hiểu nhau.
Chúng ta chia nhỏ được các nguyên tử nhưng bất lực trước thói quen định kiến.
Chúng ta có nhiều thứ để giải trí nhưng ngày càng ít được thư thả.
vangbong
Bài Học Từ Loài Ngỗng

Vào mùa thu, khi bạn thấy bầy ngỗng bay về phương nam để tránh đông theo hình chữ V, bạn có tự hỏi những lý lẽ khoa học nào có thể rút ra từ đó. Mỗi khi một con ngỗng vỗ đôi cánh của mình, nó tạo ra một lực đẩy cho con ngỗng bay ngay sau nó. Bằng cách bay theo hình chữ V, đàn ngỗng tiết kiệm được 71% sức lực so với khi chúng bay từng con một.

Khi là thành viên của một nhóm, người ta cùng chia sẻ những mục tiêu chung, người ta sẽ đi đến nơi họ muốn nhanh hơn và dễ dàng hơn vì họ đang đi dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau.

Mỗi khi một con ngỗng bay lạc khỏi hình chữ V của đàn, nó nhanh chóng cảm thấy sức trì kéo và những khó khăn của việc bay một mình. Nó sẽ nhanh chóng trở lại đàn để bay theo hình chữ V như cũ, và được hưởng những ưu thế của sức mạnh từ bầy.

Nếu chúng ta cũng có sự cảm nhận tinh tế của loài ngỗng, chúng ta sẽ chia sẻ thông tin với những người cũng đang hướng đến cùng một mục tiêu như chúng ta.

Khi con ngỗng đầu đàn mỏi mệt, nó sẽ chuyển sang vị trí bên cánh và một con ngỗng khác sẽ dẫn đầu.

Chia sẻ vị trí lãnh đạo sẽ đem lại lợi ích cho tất cả, và những công việc khó khăn nên được thay phiên nhau đảm nhận.

Tiếng kêu của bầy ngỗng từ đằng sau sẽ động viên những con đi đầu giữ được tốc độ của chúng.

Những lời động viên sẽ tạo nên sức mạnh cho những người đang ở đầu con sóng, giúp họ giữ vững tốc độ, thay vì để họ mỗi ngày phải chịu đựng áp lực công việc và sự mệt mỏi triền miên.

Cuối cùng, khi một con ngỗng bị bệnh hay bị thương và rơi xuống, hai con ngỗng khác sẽ rời khỏi bầy để cùng xuống với con ngỗng bị thương và bảo vệ nó. Chúng sẽ ở lại cho đến chừng nào con bị thương lại có thể bay hoặc là chết, và khi đó chúng sẽ nhập vào một đàn khác để tiếp tục bay về phương nam.

Nếu chúng ta có tinh thần của loài ngỗng, chúng ta sẽ sát cánh bên nhau khi khó khăn.

Lần sau có cơ hội thấy một đàn ngỗng đang bay trên bầu trời, bạn hãy nhớ...

Bạn đang hưởng một đặc ân khi là thành viên của một nhóm
vangbong
Kẻ thù
Chỉ cần lúc nhỏ bạn mắc qua bệnh sởi một lần, có thể suốt đời bạn không còn sợ nó nữa, vì bạn đã được miễn dịch đối với bệnh sởi.

Nếu tay bạn cọ xát, sinh ra mụn nước thì lần sau không dễ gì bị nữa, vì lớp da ở đó do càng cọ xát nên càng trở nên dày.

Nhưng nếu hôm nay bạn té gãy chân, sau này càng cần phải cẩn thận hơn, vì chỗ xương bị gãy không những không thể phát triển rắn chắc hơn, mà sẽ trở nên yếu hơn.

Có những kẻ thù, cả đời chúng ta chỉ gặp họ một lần thì có thể mãi mãi không còn sợ họ nữa.
Có những kẻ thù, chúng ta càng chiến đấu với họ thì sẽ càng không sợ họ nữa.
Nhưng cũng có những kẻ thù, có thể gây cho chúng ta những thương tổn khó có thể khôi phục như ban đầu, chúng ta đành phải tránh gặp lại họ.
vangbong
CÂU CHUYỆN CỦA CÁI TÁCH TRÀ



Trước đây, tôi không phải là tách trà đâu, tôi là đất sét đỏ cơ. Rồi có một người đem tôi cuộn lại, đập dẹt ra, rồi nhào, rồi lại đập dẹt. Cứ như thế và tôi đã hét lên: "Buông tôi ra", nhưng ông ấy chỉ cười: "Chưa được đâu!". Rồi ông ta lại đặt tôi lên một cái bàn xoay liên tục đến mức tôi lại phải kêu oai oái: "Dừng lại đi, tôi chóng mặt lắm". Thế nhưng ông ta chỉ gật gù: "Chưa đâu"!. Rồi ông ấy lại đặt tôi vào lò, nóng khủng khiếp. Tôi ko hiểu tại sao ông ta lại muốn hành hạ tôi, đốt tôi. Tôi đập vào thành lò bôm bốp, nhưng rất lâu sau ông ta mới chịu mở ra: "Chưa đâu, chưa được đâu!"

Một lúc sau, tôi được ông ta lôi ra & đặt ngồi lên kệ và tôi nguội dần. "Dễ chịu quá". Nhưng chẳng được bao lâu, con người khó tính kia lại lôi tôi ra và lấy sơn vẽ lên khắp người tôi. Tôi không chịu được cái mùi ấy. Tôi gào lên: "Dừng lại đi mà" nhưng ông ta vẫn chỉ gật gù: "Chưa đâu". Một lần nữa tôi lại bị đặt vào lò và lần này cái lò nóng gấp đôi lần trước. Tôi sắp chết ngạt đến nơi. Tôi khóc, van xin, nhưng ông chủ vẫn nói: "Chưa đâu!". Tôi chẳng còn hy vọng và sẵn sàng đầu hàng. Đột nhiên cửa lò bật mở, ông ta bế tôi ra & cẩn thận đặt lên kệ. Ông đi đâu đó & khi trở lại, ông đưa cái gương lại trước mắt tôi: "Nhìn mình xem". Tôi nhìn và chính tôi cũng phải thốt lên: "Đó không phải là mình được. Mình đẹp quá đi mất"!

Ông chủ của tôi bây giờ mới nói: " Con của ta, ta biết là bị nhào nặn là đau đớn lắm nhưng nếu ta không làm thế, con sẽ khô đi & vô dụng. Ta biết bị xoay trên bàn nặn là chóng mặt lắm, nhưng nếu ngừng lại con sẽ bị bở ra & méo mó bất thành nhân dạng, ta biết lò nung rất nóng và làm con rát bỏng nhưng nếu ko vào trong đó, con sẽ mong manh và nứt vỡ. Ta biết bị sơn lên người thì mùi khó chịu lắm, nhưng nếu không làm vậy, con sẽ nhạt nhẽo chẳng có màu sắc nào trong đời cả. Nếu ta không đặt con vào lò nung thêm lần nữa thì con sẽ chẳng cứng và bền. Còn giờ đây, sau bao nhiêu khổ luyện, con là một sản phẩm hòan chỉnh, đẹp như ta tưởng tượng ngay từ lúc đầu, tách trà nhỏ bé ạ!"

Tôi trở thành một tách trà đẹp như thế! Còn bạn, bạn có dám trở thành 1 tách trà đẹp như tôi không?


Lời khuyên

Chẳng hề khó khăn như chúng ta hằng nghĩ khi muốn thay đổi cuộc sống của mình. Những thất bại, những mất mát và cả những cuộc ra đi. Ngày hôm qua sẽ không còn nữa khi ta thay đổi. Sự thay đổi là điều tất yếu cho sự lớn lên là vậy. "Let yesterday go away", hãy để ngày hôm qua xa đi, hãy tự thay đổi mình để thay đổi cuộc sống của mình. Để lớn lên...

vangbong
CÁM ƠN NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHẶT

Những hòn đá nhỏ làm nên những ngọn núi lớn, những bước đi nhỏ có thể tạo nên những dặm dài, những hành động nhỏ của lòng tử tế sẽ cho thế giới này những nụ cười rạng rỡ...
Những lời nói nhỏ có thể xoa dịu những ưu tư. Những vòng tay nhỏ có thể lau khô những giọt nước mắt đầm đìa. Những ngọn nến nhỏ có thể thắp sáng bóng đêm, những ký ức nhỏ có thể sống qua nhiều năm tháng... Những giấc mơ nhỏ có thể dẫn đến sự vĩ đại. Những chiến thắng nhỏ có thể đi đến thành công.
Những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống trong chúng ta có thể đem đến những hạnh phúc lớn lao...
Adamo
Loạt bài hay lắm vangbong . Đúng là đáng để suy ngẫm . Tks .
vangbong
Những dấu chân


Một đêm nọ, tôi nằm mơ thấy mình được cùng cha đi dạo trên bãi biển. Những kỷ niệm trong đời như một cuốn phim chiếu chậm khẽ lướt qua đầu tôi. Từng việc từng việc qua đi để lại trên cát hai hàng dấu chân, một của tôi và một của cha.
Khi cảnh cuối của bộ phim sắp hết, tôi ngoái đầu nhìn lại. Tôi nhận thấy đôi lúc trên con đường ấy chỉ có một hàng dấu chân. Đó chính là những khoảng thời gian buồn bã và thất vọng nhất của cuộc đời tôi.
Điều này khiến tôi rất thất vọng. Tôi đã không kềm được lòng và thắc mắc với cha: "Cha ơi, cha đã nói rằng một khi con trải lòng mình ra với cha thì cha sẽ cùng con đi hết mọi nẻo đường. Nhưng tại sao trong những giai đoạn khó khăn nhất của cuộc đời con, chỉ còn 1 mình con bước đi. Tại sao khi con cần cha nhất thì cha lại rời bỏ con hả cha?"
Cha tôi âu yếm nhìn tôi và trả lời: "Con yêu quý của ta! Ta yêu con và không bao giờ để con phải chịu đựng một mình. Con chỉ nhìn thấy một hàng dấu chân là vì khi ấy ta đang cõng con trên lưng ta, con ạ!"
vangbong
Leo núi


Cùng là leo núi, có người vừa leo vừa nhìn phong cảnh bên dưới; có người xác định mục tiêu, đầu không quay lại, hăng hái gắng sức leo thẳng một mạch. Người trước tuy leo không được cao, nhưng có được niềm vui leo núi; người sau cố nhiên có thể leo tới đỉnh đúng lúc, thưởng thức cảnh hùng vĩ núi non trập trùng, nhưng cũng có thể nửa đường mệt mỏi, hay tuy có thể leo tới đỉnh, nhưng cảnh chiều đã tàn, chẳng nhìn thấy gì cả.

Cuộc đời con người cũnggiống như leo núi, có người ham muốn không lớn, bước đi chậm rãi, tuy không thể có thành tựu kiệt xuất, nhưng hưởng thụ được niềm vui cuộc sống. Có người lý tưởng cao rộng, nhưng năng lực không đủ, kết quả là bỏ phế giữa chừng, chí lớn không thành. Có người ý chí kiên định, cố nhiên đạt được lý tưởng nhưng lúc đó tuổi đã cao sức đã yếu. Chỉ có rất ít người vừa có hoài bão lớn lao, vừa có lòng can đảm, trí thông minh siêu việt và một thể lực dồi dào thì mới có thể leo thẳng một mạch tới đỉnh, nhìn xuống những mỏm núi đang chúc mừng bên dưới, thưởng thức cảnh đẹp bao la nghìn dặm.

Hãy xem xét qua năng lực bản thân mình trước đã! Khi đang leo nên thỉnh thoảng nhìn xuống bên dưới, hưởng thụ một chút niềm vui trong sự bận rộn, tránh đến cuối cùng lại chẳng có được gì cả.
vangbong
Dù bị vò nát, t 20USD vn gi nguyên giá tr

Mộ
t diễn gi ni tiếng bt đu bui hi ngh bng cách giơ cao lên mt tờ 20 đô la Mỹ. Trong phòng vi 200 người tham d, ông hi: “Ai mun t 20 đô la này?”

Các cánh tay bắ
t đu giơ lên. Ông nói: “Tôi sẽ tặng t 20 đô la này cho mt trong các bn. Nhưng trước hết, hãy đ tôi làm việc này đã”.

Ông bắ
t đu vò nhàu t tin. Sau đó ông hi: “Ai vn mun t tin này?”. Các cánh tay vn giơ cao.

“Vậ
y thì”, ông trả li, “s thế nào nếu tôi làm như thế này?”. Ông ném tờ tiền xung nn nhà và bt đu dùng đế giày gim nghin lên nó. Ông nht tờ tin lên, gi nó đã b nhàu nát và bn thu. “Gi, ai vn mun có nó?”

Nhữ
ng cánh tay vn giơ cao.

“Các bạ
n ca tôi, tt cả các bn đã hc được mt bài hc rt giá tr. Dù tôi làm gì vi tờ tiền này, các bn vn mun có nó bi nó không b gim giá tr. Nó vn có giá 20 đô la.

Nhiề
u lúc trong cuc sng, chúng ta b bỏ rơi, b vò nhàu, b vp ngã và dính bn bi nhng quyết đnh mà chúng ta đưa ra và nhng hoàn cnh xy đến trên đường chúng ta đi. Chúng ta cảm thy như th mình tht vô dng, nhưng dù bt k điu gì đã xy ra hay sẽ xy ra, bn vn s không bao gi mt giá tr ca mình”.

Bẩ
n hay sạch, nhàu nát hay gp nếp gn gàng, bn vn sẽ là vô giá đối vi những người yêu thương bn. Giá tr cuc sng ca chúng ta được to ra không phải t nhng gì chúng ta làm hay nhng người chúng ta biết, mà bởi CHÚNG TA LÀ AI.

“Bạ
n là đc bit - đng bao gi quên điu đó!” - v din gi kết luận
vangbong

Đánh golf
Khi đánh golf, tuy cú gậy đầu và cú gậy cuối đều là một gậy, nhưng độ mạnh yếu và kỹ xảo lại khác nhau rất xa. Cú gậy đầu thường phải dùng lực mạnh nhất mới có thể đánh bóng được cao, bay được xa; còn cú gậy cuối thì thường phải dùng lực khá nhẹ thì mới có thể đánh được chính xác, lọt được vào lỗ. Nếu chỉ dùng một cách đánh thì chắc chắn sẽ không thành công.

Không chỉ đánh golf, mà làm bất cứ việc gì cũng chẳng phải như vậy hay sao ?

Cần phải có thể phách khỏe mạnh nhưng cũng cần phải có suy nghĩ kỹ càng, chặt chẽ; có can đảm đặt giả thiết thì càng phải có chứng thực cẩn thận. Nếu chỉ có sự thô bạo mà không có sự tinh tế; chỉ vũ dũng mà không có mưu lược; hay chỉ có sự mềm mỏng mà thiếu đi sự hùng hồn; chỉ có khôn vặt mà không có khí phách lớn thì rất khó thành công.
vangbong
Chiếc thuyền buồm nhỏ

Tôi là một chiếc thuyền buồm nhỏ vui vẻ, nhưng tôi không thích nghe câu chúc phúc "Thuận buồm xuôi gió", vì tôi biết trên thế giới này có gió thuận thì có gió nghịch, có thuận cảnh thì có nghịch cảnh. Mà tôi thì xưa nay không bao giờ sợ gió ngược, vì tôi biết cách trương buồm như thế nào, giữ bánh lái như thế nào để tôi vẫn có thể di chuyển tới trước với góc bốn mươi lăm độ trong gió ngược.

Đương nhiên tôi còn biết: buồm càng lớn thì càng dễ dàng lướt gió rẽ sóng; gió càng lớn thì càng thổi buồm mạnh. Nhưng tôi còn hiểu rõ hơn: chiếc thuyền nho nhỏ không thể dùng buồm quá lớn, gió quá lớn sẽ làm lật thuyền của tôi.

Chính vì tôi biết kiềm chế ham muốn của bản thân và biết nắm vững hoàn cảnh xung quanh; chính vì tôi biết sáng tạo thuận cảnh trong nghịch cảnh, vậy tôi có thể trở thành một chiếc thuyền buồm nho nhỏ thành công, vui vẻ.
vangbong
Hồi ức của người mù

Có một người mù nói với tôi, mắt ông ấy bị mù do mắc một cơn bệnh lúc bốn tuổi. Tôi nói: "Ðáng tiếc lúc đó anh mới bốn tuổi, không ghi nhớ được điều gì".

"Không tôi nhớ rất rõ. Nụ cười của cha mẹ, màu đỏ của bông hoa, màu xanh của lá cây, màu vàng của ánh nắng đến nay vẫn còn in sâu trong đầu óc tôi. Khi tôi sa sút tinh thần, liền nghĩ: so với những người mù khác, tôi vẫn còn may mắn hơn nhiều! Phần lớn họ không bao giờ được biết thế giới này có hình dáng như thế nào, còn tôi vẫn còn những hồi ức đẹp đẽ như thế. Tuy ngắn ngủi, nhưng cũng đủ để tôi thụ hưởng".

Người mù này chỉ được nhìn thấy trong bốn năm, lại nhớ được nhiều như thế, hơn nữa lại biết quý trọng và thụ hưởng nó. Chúng ta được nhìn thấy thế giới này mười bốn năm hay bốn mươi năm, nhưng thu hoạch được bao nhiêu? Suy ngẫm mấy chút? Thỏa mãn mấy phần?

Ôi! con người có càng nhiều thì càng không biết nắm bắt;
Thấy càng nhiều thì quên cũng càng mau;
Càng giàu có thì lại càng thiếu hụt!
damsel
Mượn tiền

Ngày nọ tôi đến thăm nhà một giáo sư, đúng lúc gặp một người bạn của giáo sư đến trả nợ tiền. Sau khi người đó đi rồi, vị giáo sư cầm tiền cảm thán nói: "Tiền mất có lại! Bạn mất có lại!".

Tôi nghe xong không hiểu, liền hỏi giáo sư ý nghĩa của câu nói này.

Vị giáo sư nói: "Tôi cho bạn bè mượn tiền, xưa nay không bao giờ mong họ trả tiền lại. Vì tôi nghĩ, nếu họ không có tiền trả lại, thì nhất định họ sẽ ngại trở lại, thế thì tôi thua thiệt cũng chỉ một lần; nếu họ có tiền mà muốn quỵt nợ, thì chắc chắn sẽ không dám quay trở lại, thế thì tôi xem như mất một khoản tiền để nhận ra một người bạn xấu. Nói tới bạn bè mượn tiền, thì chỉ cần số tiền không lớn lắm tôi sẽ luôn đáp ứng, vì vậy đây là sự thể hiện tình bạn. Còn sau khi cho mượn rồi, tôi không bao giờ hối thúc đòi lại, vì điều này khó tránh khỏi làm thương tổn đến hòa khí. Cũng vì vậy, mỗi lần tôi cho mượn tiền tôi luôn có cảm giác vừa cho mượn tiền, vừa cho mượn bạn bè. Còn mỗi khi không đợi tôi mở miệng, họ đúng hẹn mang tiền lại trả, tôi lại có niềm vui tiền mất có lại, bạn mất có lại. Anh nói xem, đây chẳng phải là cảnh giới rất trọn vẹn hay sao?".
vangbong
Sạp sách cũ

Bạn từng đi dạo qua các sạp sách cũ chưa? Ðó là một nơi rất có ý nghĩa.
Trong đống sách cũ nát đó, bạn có thể kiếm được những cuốn sách hay đã tuyệt bản; bạn cũng rất có thể phát hiện những tri thức vẫn còn tươi mới hay bút tích của những học giả trứ danh. Ðó là nơi cất giữ những ký ức cổ xưa, cất giữ rất nhiều thời gian của tuổi học trò; đó là nơi cung cấp những tri thức quý giá, cung cấp rất nhiều những tư liệu bất hủ. Biết bao nhiêu người đã lĩnh hội được những lý lẽ cuộc sống từ trong đống sách đó, biết bao nhiêu cuốn sách đó. Vì vậy, cho dù những cuốn sách đó đã cũ, không còn có vẻ ngoài tươi mới đẹp đẽ của những cuốn sách mới, nhưng chúng vẫn có công lao không thể phai mờ, hay vẫn cung cấp cho chúng ta những tri thức cần thiết.

Nếu tôi là một cuốn sách cũ, trừ phi tôi thường xuyên được chủ nhân hay người thân của họ lấy xuống đọc từ trên giá sách, còn không thì tôi thà bị bán cho sạp sách cũ còn hơn, để cho những cô cậu học sinh đọc được những hồi ức cổ xưa từ trong tôi; để tôi mở rộng lồng ngực chỉ ra cho họ thấy sự thật lịch sử kia; để tôi tiếp tục phát biểu tư tưởng của mình với âm thanh tuy đã khàn nhưng vẫn còn có thể nghe được như cũ; để cho những người ham hiểu biết tìm được những tri thức vô giá từ trong con người tôi; để cho những cậu học sinh bé nhỏ tìm được từ tôi lý tưởng và hoài bão lớn lao.
Ðem một chút sức lực còn lại cuối cùng của bản thân hoàn toàn cống hiến cho cuộc sống , e rằng thương tích đầy người, nhưng còn có giá trị hơn rất nhiều so với những cuốn sách được đem cất đi!
Phuc_hau
Bài dù dò nát tờ 200 đô vẫn nguyên giá trị . không bàn về ý nghĩa nhé.

Bàn về giá trị thôi.


Nếu xem tiền là cổ phiếu của Một ngân hàng nhà nước của Mỹ á thì.....200 đô chỉ là quy ước cho một tờ giấy thôi. Và đô rớt cách ạch thì giá trị 200 đô sao mà còn nguyên sao một đêm

vui tí.
Dces
Trích Nguyên văn bởi Phuc_hau Xem bài viết
Bài dù dò nát tờ 200 đô vẫn nguyên giá trị . không bàn về ý nghĩa nhé.

Bàn về giá trị thôi.


Nếu xem tiền là cổ phiếu của Một ngân hàng nhà nước của Mỹ á thì.....200 đô chỉ là quy ước cho một tờ giấy thôi. Và đô rớt cách ạch thì giá trị 200 đô sao mà còn nguyên sao một đêm

vui tí.
Còn nguyên giá trị là tại thời điểm đó. Theo kinh tế học thì giá trị tiền tệ thay đổi theo thời gian
vangbong
CHÚNG TA KHÔNG CẦN PHẢI HOÀN HẢO



Con người chúng ta ai cũng bị ám ảnh bởi ý nghĩ "Ta phải hoàn hảo". Có lẽ chính những suy nghĩ này đã khiến cho chúng ta không ít lần phải rên lên "Đời là bể khổ". Ta luôn đấu tranh với bản thân để ngày càng tốt đẹp hơn. Nhưng là "nhân" thì "vô thập toàn". Khi phạm sai lầm ta bị dằn vặt, lo sợ không cònh được tôn trọng, tin tưởng. Sai lầm chỉ hữu ích khi nó khuyến khích ta tiến lên, ngược lại nó sẽ làm tê liệt con người với mặc cảm mình thật vô dụng, bất tài.
Chuyện kể rằng ngày xửa ngày xưa, có một vòng tròn. Vòng tròn ta rất tự hào về thân hình của mình, tròn một cách hoàn hảo đến từng milimét. Thế nhưng, một sáng nọ thức dậy, nó bỗng thấy mình mất một góc lớn hình tam giác.
Buồn bực, vòng tròn tìm mảnh vỡ hình tam giác bị mất. Vì không còn hoàn hảo nên nó lăn rất chậm chạp. Nó bắt đầu ngợi khen những bông hoa dại đang tỏa sắc bên đường. Nó tâm tình cùng sâu bọ. Nó tận hưởng ánh sáng mặt trời ấm áp. Vòng tròn tìm được nhiều mảnh vỡ nhưng chẳng mảnh nào vừa cả. Nó lại tiếp tục tìm kiếm. Một ngày kia nó tìm được một mảnh hoàn toàn vừa khít. Nó sướng đến run người. Giờ đây nó lại hoàn hảo như xưa. Nó ghép mảnh vỡ kia vào rồi lăn đi. Nhưng, ơ kìa! Sao nó lăn nhanh đến thế ! Nhanh đến nỗi các bông hoa nhòe đi trong mắt nó, tiếng chuyện trò thì bạt đi trong gió. Vòng tròn nhận ra thế giới xung quanh nó trở nên khác hẳn khi nó lăn quá nhanh. Nó bèn dừng lại, đặt mảnh vỡ bên đường rồi chầm chậm lăn đi!
Bài học cái vòng tròn tặng tất cả chúng ta là:Thật kỳ lạ khi con người ta mất đi một cái gì đó lại thấy mình hoàn hảo. Một người có tất cả mọi thứ trên đời lại là kẻ nghèo túng. Bạn sẽ không biết thế nào là ước mơ, là hy vọng, là nuôi dưỡng vì một ngày mai tốt đẹp hơn. Bạn sẽ không bao giờ biết cảm giác sung sướng khi có ai đó yêu thương bạn và cho bạn cái bạn tha thiết mong muốn!
Cuộc sống không phải là cái bẫy để chờ chúng ta sa vào rồi kết tội. Cuộc sống có chút gì đó như mùa bóng, khi đội mạnh nhất cũng có thể bị thua và đội yếu nhất cũng có những giây phút huy hoàng. Mục đích của chúng ta là thắng nhiều hơn bại.
Hãy biết chấp nhận sự bất toàn là một phần tất yếu của con người. Nếu ta đủ dũng cảm để yêu thương,đủ sức mạnh để để tha thứ, đủ hào phóng để chia sẻ hạnh phúc cho kẻ khác, đủ thông minh để hiểu rằng tình yêu thương luôn bao bọc chúng ta. Khi ấy ta đã đạt đến sự toàn mỹ mà nhiều người chỉ dám mơ ước!
sytuong
anh VangBong post những bài này hay quá ! thank !
Trang 1/14 1 2 3 11 ... cuốicuối