GOLD FORUM

Chút Tình Gửi Gió

CuBi
Cuộc sống muôn màu muôn sắc, trắng có, đen có, nhưng không hiểu sao mình cứ lại nhầm lẫn hoài nhỉ?!!!

Hôm nay buồn đủ chuyện, thấy ngừoi mình mến thua te tua cũng buồn, và lại nhận ra thêm 1 số chuyện, lại buồn tiếp. Có một lần đã nghe qua 1 bài hát, thấy hay hay nên nhớ mãi đến bây giờ.


"Nghĩ suy về cuộc đời, từng giọt nước mắt vẫn rơi trong từng nụ cười...Nghĩ suy về tình người, chỉ là cơn gió thoáng qua mà thôi...Đời người hoang vắng phía sau tiếng cười, gạt giọt nước mắt đứng lên với đời"

Xin mở trang này cho những ai cũng muốn gửi chút tâm tư của mình theo gió
cocon
Trích Nguyên văn bởi CuBi Xem bài viết
Cuộc sống muôn màu muôn sắc, trắng có, đen có, nhưng không hiểu sao mình cứ lại nhầm lẫn hoài nhỉ?!!!

Hôm nay buồn đủ chuyện, thấy ngừoi mình mến thua te tua cũng buồn, và lại nhận ra thêm 1 số chuyện, lại buồn tiếp. Có một lần đã nghe qua 1 bài hát, thấy hay hay nên nhớ mãi đến bây giờ.

"Nghĩ suy về cuộc đời, từng giọt nước mắt vẫn rơi trong từng nụ cười...Nghĩ suy về tình người, chỉ là cơn gió thoáng qua mà thôi...Đời người hoang vắng phía sau tiếng cười, gạt giọt nước mắt đứng lên với đời"

Xin mở trang này cho những ai cũng muốn gửi chút tâm tư của mình theo gió
Hình như đây là tâm trạng của kẻ đang ...............yêu...?????
secret
Đã biết bao lần em hỏi vì sao anh yêu em. Và cũng biết bao lần em bật khóc khi anh chỉ lặng lẽ ôm em vào lòng mà không nói. Vì thế em luôn hoài nghi về tình yêu anh dành cho em. Nhưng em hiểu và nhận ra chỉ khi ở bên anh, em mới thật sự bình yên . Với em, yếu tố làm nên hạnh phúc ở đời là: "Có ai đó để yêu, có việc gì đó để làm và có điều gì đó để hy vọng". Tình yêu dành cho anh đã giúp em có thêm động lực để hăng say làm việc và kỳ vọng vào tương lai. Em đang thực sự hạnh phúc..!! Em sẽ không bao giờ hỏi vì sao anh yêu em nữa. Em đã tìm thấy câu trả lời tận sâu trong tim mình rồi anh ạh!!! Chỉ cần biết anh yêu em, với em như thế là quá đủ. "Tình yêu đôi khi không nhất thiết phải cần một lý do", anh nhỉ?
Adamo
Đừng post thơ trong topic này nhé các bác . Chỉ là nơi gởi gấm tâm sự thôi .
habeo
Anh cả, anh Hai của béo thật nhiều tình cảm, nhiều tâm tư, viết rất cảm xúc và chân thật. Đọc qua ít nhiều khi mình cũng có tâm trạng đó. Topic này hay thiệt đó. Mời các bạn cùng ghi lại khoảnh khắc của tâm tư vào topic này nhé.
Cám ơn anh Hai mở topic này nhé và mong con tim anh Cả vui trở lại.
Monaco
Không nghĩ là các bác nhiều tình cảm như vậy. Em đọc mà rất xúc động.
AQ
Anh nhớ mãi một buổi chiều 29 Tết . Suốt đoạn đường cả trăm cây số đầy bụi đỏ , lúc nào trong đầu cũng chấp chới gương mặt em . Nhớ quá . Cả 3 tháng rồi mình không gặp nhau mà , phải không em ? Ngồi trên xe , anh cứ cầm bài thơ của Nguyên Sa mà nhẩm mãi , như một chú bé siêng năng ôn bài : " Hôm nay Nga buồn như con chó ốm... như con mèo ngái ngủ trên tay anh ...." . Bài thơ dài lắm , cả 3 trang giấy nhưng vẫn cố học cho thuộc , để tối nay đọc cho Nga yêu của anh nghe chứ .

Về đến thị xã thì trời đã tối , cơ quan đóng cửa im lìm. Anh phải chạy đi mượn chìa khoá , nhân tiện mua ổ bánh mì ăn tạm để còn đến nhà em , lòng nôn nao cuống cuồng lên rồi . Tắm xong , anh chạy vội lên sân thượng , vừa ăn , vừa lẩm nhẩm :... " Hôm nay Nga buồn như con chó ốm...." , mắt nhìn mông lung xuống chợ hoa Tết dưới chân . Ừ , mai là 30 rồi mà .

Bất chơt....anh thấy em... đúng là em... nhưng với một người con trai khác . Cả hai đang sánh đôi , hai mái đầu nghiêng vào nhau , cùng cầm bình nươc tưới cho những chậu hoa , nói cười vui vẻ....Trời ơi !!!....Lặng cả người ...

Cổ họng anh như nghẹn lại , miếng bánh mì chợt trở nên khô cứng , đắng ngắt . Sống lưng lạnh toát như có một khối băng đeo dính . Sao vậy em ? Sao vậy Nga...??? . Anh vượt cả trăm cây số mệt mỏi để về đây với em...bao nhiêu là
mong ước của anh...bao nhiêu là điều muốn nói....rồi còn bài thơ nữa , anh học thuộc rồi mà ... Nga ơi !

Như kẻ mộng du , anh bỏ về Sài gòn ngay trong đêm... đêm 29 Tết . Và thề với lòng sẽ không bao giờ trở lại .

Chiều đông năm nay anh lại nhớ em . Nhớ quá ! Nhớ mùi ngọc lan thơm ngát hàng cây trước cổng trường đợi em mỗi tối . Nhớ ánh mắt long lanh thiết tha mỗi khi mình hẹn gặp , nhớ cả những vòng tay xiết chặt , những nụ hôn ngọt ngào khi xưa . Nhiều khi anh lại nghĩ ... giá mà .... giá mà... ngày đó anh đừng bỏ đi vội vã như vậy...

Nhưng hình như cũng là ... số mệnh . Em ạ . Dù sao đi nữa , cho đến bây giờ , anh vẫn nghĩ về em như một mối tình đẹp nhất , in đậm nhất . Và luôn cầu chúc cho em được hạnh phúc mãi mãi trong cuộc sống .

Ước gì … ước gì … Em đọc được những dòng này . Như một lời tạ lỗi ….
thaonguyen
Chẳng có người yêu để nhớ, gửi nỗi nhớ về Hà Nội yêu thương…..

Ngày mới đi xa Hà Nội, có nhiều khi tôi tưởng mình có thể bật lên tiếng khóc nếu như ngay lúc này, ngay bây giờ có thể trở về , dù một thoáng, để chạm tay vào những nét rêu phong. Mỗi khi trở về thành phố của lòng mình tôi lại thấy mình như đã lãng quên những nỗi nhớ tưởng chừng không thể nào nguôi ấy.Có phải vì tôi đang ở giũa những điều quen thuộc , giữa lòng thành phố bao dung.Những lúc ấy tôi như ngọn gió nhỏ, đã chán chạy tung tăng , mỏi chân về khoanh tròn nằm trên ngọn cỏ xanh mướt ngoài bãi sông Hồng. Hay tôi giống như một một cánh sáo diều lơ lửng, không vội vàng , khe khẽ vi vu.

Tôi vẫn qua trên những con phố đông người , nhiều khi láo nháo , chẳng để ý gì , đơn giản là theo thói quen đã in sâu vào trong tiềm thức.Không bao giờ tôi định hình được nỗi nhớ Hà Nội ở ngay trong chính trái tim mình. Mà có ai đi tìm nỗi nhớ bao giờ không nhỉ? Nó tự đến , tự đi.Thản nhiên như gió mà chẳng chút vô tình.

Cuốc sống và thời gian đã dạy cho tôi thêm nhiều điều bổ ích.Nỗ nhớ bây giờ không còn quay quắt như một chiều đông nào một mình lang thang trong ánh đèn vàng của những con phố xa lạ.Nỗi nhớ Hà Nội trở nên lắng đọng, như mạch nước ngầm cuộn kín chảy trong lòng.Hà Nội vẫn như ngày tôi đi xa,. Nỗi nhớ trong tôi bây giờ vẫn thế.

Bâng quơ…..
SatthuHongkong
Ngày hội hoa Hướng Dương "Vì bệnh nhi ung thư":
14.000 đóa hướng dương từ vạn tấm lòng
TT - Trong vòng chưa đầy một giờ, cánh đồng hoa hướng dương đã ngập tràn với sắc vàng rực rỡ. Số lượng hoa đã vượt xa con số 10.000 dự kiến ban đầu. Đã không chỉ là ngày hội của những cánh hoa luôn hướng đến Mặt trời mà trở thành ngày để sẻ chia của bao tấm lòng đồng cảm với những bệnh nhi ung thư…

Hàng ngàn bạn trẻ góp tay làm nên cánh đồng hoa hướng dương - Ảnh: T.T.D
Lẫn trong dòng người tìm về ngày hội, nhiều người đã có những phút lắng lòng bên những dòng nhật ký được triển lãm dọc theo lối đi. Hành trình của những tháng ngày cùng con chiến đấu được cha mẹ thắt lòng ghi lại giữa những đợt hóa trị, vô thuốc đến sức tàn lực kiệt của con. Đã có những giọt nước mắt lăn dài theo từng trang nhật ký.
Nhóm bạn Thu Trang (Trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai) đọc, lấy máy hình chụp lại từng trang. “Để cảm nhận được sức mạnh từ trong sâu thẳm mỗi con người và hiểu hơn nỗi khó nhọc của cuộc chiến chống lại căn bệnh ung thư từng ngày từng giờ của các em nhỏ. Đó là lý do vì sao chúng tôi đến đây”, Trang tâm sự.
Đến để sẻ chia…
Sẻ chia, như một đặc tính vốn có của người Sài Gòn mà không chờ được mời gọi. Vì lẽ đó, chị Hồng Anh (Q.3) đã dẫn theo hai cô con gái đi cùng chỉ từ một lời rủ rê. Sau một vòng tham quan, chị đã quyết định mua bức tranh do chính các em bé đang điều trị ung thư tại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM vẽ như một cách gửi đi tấm lòng của mình đến các bạn nhỏ. Chưa hết buổi sáng, 11 bức tranh đã được mua trực tiếp hoặc đặt mua qua điện thoại với giá 300.000 đồng/bức để góp vào quỹ hỗ trợ các bệnh nhi ung thư.
“Tôi đã nén lòng trước một bức tranh chỉ là trang giấy học trò khi biết rằng đấy là bức tranh đầu tiên và cũng là cuối cùng của một em bé vẽ bằng đôi tay của mẹ vì căn bệnh đã cướp đi đôi mắt. Em cũng đã ra đi mãi mãi”, cô Mai (Q.Bình Thạnh) chia sẻ.
Có những người từ Vĩnh Long, Cần Thơ bắt xe đò từ sáng sớm tìm đến ngày hội. Bất cứ chỗ nào trống trong khuôn viên sân 37 Nhà văn hóa Thanh niên cũng được tận dụng thành nơi làm hoa. Cả trăm bạn trẻ quên cái nắng ngồi bệt tỉ mỉ dán từng cánh hoa. Đội kèn Trường THCS Võ Thành Trang đã làm không khí ngày hội thêm rộn ràng hơn với những giai điệu. “Nghe nói đến phục vụ ngày hội hoa hướng dương, các em hưởng ứng nhiệt tình lắm, tham gia chương trình này cũng là cách giáo dục các em”- thầy Minh Hoàng, trưởng đội, cho biết.
Nhiều người chỉ kịp ghé vào mua vài bông hoa rồi lại tất tả đi. Nhưng sau mỗi cánh hoa ấy là cả một câu chuyện. Ba của Hữu Vy ung thư giai đoạn cuối, cuộc sống đếm từng phút. Nhưng niềm hi vọng của Vy không hề tắt. Biết ngày hội, anh điện thoại mua 100 bông hoa và nhờ chương trình gửi đến ba mình với hi vọng: “Giúp đỡ các bệnh nhi ung thư và gửi đến ba lời động viên rằng ba hãy cố lên”. Hay ba của Bảo Khang - bệnh nhi ung thư tại Bệnh viện Truyền máu huyết học - ngỏ ý mua 10 bông để góp chút ít cho chương trình và nhắn nhủ con trai “hãy chiến đấu như một dũng sĩ quả cảm nhé!”.
Thông điệp yêu thương


Thầy Nguyễn Văn Cải (bìa trái, người đầu tiên phát hiện chuyện của Thúy) và HS Trường THPT Quang Trung bên cánh đồng hoa hướng dương - Ảnh: T.T.D.
Hàng ngàn lời chúc tràn ngập trên cánh đồng hoa như tiếp thêm niềm tin cho các bệnh nhi ung thư. “Dù có chuyện đau buồn xảy ra, đừng dừng lại, hãy chiến đấu đến cùng”. “Một bông hoa là một niềm tin, một sức mạnh chúng tôi dành cho bạn. Hãy để chúng tôi chia sẻ nỗi đau cùng bạn và mang lại cho bạn nụ cười”. “Dù nhiều chông gai, dù nhiều khó khăn, hãy vững bước, vững tin chính mình. Rồi bạn sẽ thấy thật nhiều hạnh phúc đến trong tầm tay”. “Đừng đầu hàng số phận, hãy sống như hoa hướng dương luôn hướng đến ánh sáng mặt trời”.
Cũng giữa rừng hoa và hàng vạn thông điệp yêu thương ấy, không khó để nhận ra những bông hoa được chính các bệnh nhi ung thư thực hiện. Những dòng ước mơ chở bao hi vọng của một thế giới tuổi thơ. Cô bé Võ Thị Hà, 11 tuổi, ghi: “Con ước mơ có phép lạ chữa cho con và các bạn ở đây hết bệnh để về đi học như các bạn khác”. Bé Huỳnh Quốc Thiện (phòng số 8) gửi điều ước: “Con ước tự con lái máy bay đi du lịch vòng quanh thế giới”, bé Tân thì: “Em ước mau hết bệnh để học thật giỏi trở thành bác sĩ”…
Hàng trăm lời ước nguyện cùng một khát khao chiến thắng bệnh tật, về nhà và đến trường. Nhiều người đã không khỏi bùi ngùi trước bông hoa chỉ có một dòng thật ngắn: “Bố mẹ ơi, con đau lắm”!
Nhiều phụ huynh đã dắt con đi cùng chỉ với mong muốn con học được “bài học yêu thương”. Anh Tuấn (Q.Bình Thạnh), dắt theo con gái học lớp 6, cho biết: “Tôi muốn dạy con bằng hình ảnh thực tế. Tôi mong con tôi sẽ biết sống sẻ chia với những người kém may mắn hơn.” Anh cũng là một tình nguyện viên dạy tin học cho các em nhỏ kém may mắn tại một mái ấm ở Q.Gò Vấp. Hai vợ chồng chị Diễm (Q.Bình Tân) dắt con gái học lớp 4 đến vừa mua hoa ủng hộ, vừa hướng dẫn bé cùng làm hoa. “Nhà có một mình nên cháu khá đầy đủ, đến đây để cháu biết nhìn ra cộng đồng còn nhiều bạn kém may mắn và biết yêu thương các bạn hơn” - chị nói.

KIM ANH - QUỐC LINH

Ngày 2-11, khoảng 5.000 lượt người đã đến với ngày hội hoa hướng dương “Vì bệnh nhi ung thư” tại Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM. Đây là hoạt động kỷ niệm 1 năm chương trình “Ước mơ của Thúy”, do báo Tuổi Trẻ, Hội LHTN TP.HCM, Nhà văn hóa Thanh niên, nhóm tình nguyện Những ước mơ xanh và Công ty Golden Event PR tổ chức.


Cùng trao những thông điệp yêu thương, lời chúc tốt lành đến các bệnh nhi - Ảnh: T.T.D.
Hàng trăm bạn trẻ đã tham gia làm hoa tại chỗ và cùng tạo nên cánh đồng với hơn 14.000 hoa hướng dương. Những người đến ngày hội đã mua trên 100 triệu đồng tiền hoa (10.000 đồng/hoa) và 24 tranh do chính các bệnh nhi ung thư vẽ (300.000 đồng/bức) để góp vào quỹ hỗ trợ bệnh nhi ung thư. Trong đó, Tổng công ty Xây dựng công trình giao thông 5 (Cienco 5) mua 5.000 hoa (50 triệu đồng).
Hàng vạn thông điệp yêu thương, lời chúc may mắn đã được mọi người đến tham dự ngày hội ghi lại trên từng đóa hoa như một sự sẻ chia cùng nỗi đau với bệnh nhi ung thư.
Tại đây, buổi họp mặt gần 200 người tình nguyện gắn bó với chương trình “Ước mơ của Thúy” một năm qua đã diễn ra thật ấm cúng và gần gũi.
Bệnh nhi Nguyễn Thị Tuyết My, 3 tuổi, hát bài Cả nhà thương nhau trong đêm hội - Ảnh: H.T.Vân
Tối cùng ngày, dù trời mưa rả rích nhưng nhiều bạn đọc vẫn đến tham dự “Đêm viết tiếp ước mơ” tại sân 4A. Những câu chuyện cảm động về ước mơ của các bệnh nhi ung thư, phụ huynh, các bác sĩ trực tiếp điều trị và những hoạt động trong chương trình “Ước mơ của Thúy” suốt năm qua đã được gửi đến những người tham dự.
Phó TBT Tuổi Trẻ Tăng Hữu Phong trân trọng ghi nhận sự đồng hành của nhiều cá nhân, tập thể với chương trình và cho rằng: “Mỗi chúng ta đến ngày hội với mong muốn chương trình “Ước mơ của Thúy” ngày một lớn mạnh, nhận được nhiều hơn sự đồng cảm, chia sẻ của xã hội. Tuổi Trẻ xin được làm nhịp cầu để kết nối những tấm lòng nhân ái ấy”.
Q.LINH - K.ANH












SatthuHongkong
Chiếc khăn gió ấm
Thể hiện: Khánh Phương

Ở bên kia bầu trời, về đêm chắc đang lạnh dần,
và em giờ đang chìm trong giấc mơ êm đềm
Gửi mây mang vào phòng, vòng tay của anh đong đầy,
nhẹ nhàng ôm cho em im giấc ngủ ngon
Ở bên đây bầu trời, thì mưa cứ rơi hững hờ, để tim anh cồn cào và da diết trong nỗi nhớ...
dường như anh nhớ về em
Gửi cho em đêm lung linh và tiếng sóng nơi biển lớn,
gửi em những ngôi sao trên cao tặng em chiếc khăn gió ấm,
để em thấy chẳng hề cô đơn, để em thấy mình gần bên nhau,
để em vững tin vào tình yêu 2 chúng ta
Và cơn mưa đêm qua đi ngày mai lúc em thức giấc
nắng mai sẽ hôn lên môi em nụ hôn của anh ấm áp
và em hãy cười nhiều em nhé vì em mãi là niềm hạnh phúc của anh mà thôi


http://nhac.vietgiaitri.com/Bai-Hat/...o-am-40814.vgt




http://nhacvietplus.com.vn/vn/phainghe/18038/index.aspx
SatthuHongkong
Viết cho thiên thần của tôi:
Thư gửi con ngày sinh nhật

Con là thiên thần bé nhỏ của ba... - Ảnh do tác giả cung cấp
TTO - Ái Như - con gái yêu quý của ba! Hôm nay ba viết vài dòng này gửi cho con. Biết rằng con không đọc được bởi âm dương cách trở, nhưng ba tin trong lúc trải lòng mình ra trang giấy này, ở một nơi xa, con sẽ đến bên ba và đón nhận được tâm tình của ba dành cho con. Cánh thư này gửi cho con nhân ngày sinh nhật 13 tuổi, lòng ba như dâng lên cảm xúc, một kỷ niệm, ký ức hạnh phúc ngọt ngào không xóa nhòa trong tâm khảm ba, mang đến cho ba bao điều mới lạ. Đó là ngày con cất tiếng khóc chào đời vào một đêm thu mát mẻ của một mùa mưa tháng 8 Sài Gòn.
Con à, không thể nào quên được cảm giác đầu tiên trong đời ba, chờ đợi đón nhận một hình hài sinh ra. Thời gian như ngừng trôi, đêm như dài ra và cuối cùng vỡ òa trong niềm hạnh phúc dâng trào. Thời khắc ấy cách đây 13 năm, của một đêm khuya khoảng 2g ngày 19-8-1995, tại lầu 1 Bệnh viện Từ Dũ. Trước cửa phòng sinh, ba lại nhấp nha nhấp nhổm đứng ngồi không yên, thầm van vái cầu mong đất trời cho mẹ tròn con vuông.
Chờ đợi… và bẵng đi khoảng 2g sáng, cô y tá bước ra báo tên sản phụ đã sinh bé gái lúc 0g10 và đã ra phòng hồi sức. Nửa mừng nửa lo, ba bật dậy. Khi đến bên giường, trước mặt ba một hài nhi nằm dài thượt (dài 54cm, nặng 3,6kg), cái miệng nhỏ xinh, sống mũi cao thẳng tắp ẩn dưới đôi chân mày rõ, dài quá mắt trên khuôn mặt trắng ngần toát lên nét thanh tú hiền diệu đang yên giấc ngủ, nét thanh thản vô cùng. Một thiên thần xuất hiện, công chúa chào đời dâng trào trong ba một cảm xúc không nói nên lời. Một đêm thức trắng cảm nhận cuộc đời bỗng đẹp sao.
Xin cảm ơn trời đất, cảm ơn mẹ con. Kể từ đây là sự phấn đấu không mệt mỏi của ba cho cuộc sống của con. Đó là vì ba có con là tương lai, là nguồn hạnh phúc vô tận. Và tất cả cho thiên thần bé nhỏ của ba.
Và rồi thời gian hạnh phúc nhất của ba là nhìn thấy bản sao của mình lớn lên từng ngày. Cứ mỗi sáng sớm con ê a thức dậy là ba đến bên con nắn bóp, duỗi tay chân, massage khắp cơ thể để tập thể dục cho con. Khi dần lớn lên, tối tối ba đọc truyện ru con ngủ. Ba vẫn thường nhìn con, một giấc ngủ trẻ thơ sao đẹp vô ngần!
Đi đâu, làm gì, ba chờ xong việc ghé mua cho con lục lạc sắc màu, gấu con nho nhỏ. Lớn lên chút thì xe lửa, những tấm mousse trắng dựng thành căn nhà nho nhỏ cho con vào chơi. Ba nhớ lúc con còn trong tháng, ban ngày ba làm hàng giao chợ, tất bật ngược xuôi, rồi tranh thủ đi chợ nấu cho mẹ con ăn, giặt giũ… Nhất nhất chỉ mình ba suốt ngày không ngơi nghỉ, kéo dài đến cả tháng. Mà nào có êm ả đâu, đêm đến con lại quấy khóc. Có đêm ba phải thức trắng, bồng bế trên tay ru con, cứ hễ đặt nằm xuống là con khóc; mệt mỏi, lả người nhưng ba lúc nào trong lòng cũng rộn lên niềm vui.
Con thương của ba!
Thời gian qua đi, mới 13 tuổi con cao tới 1,62m. Càng lớn con càng ít nói, tính tình hiền lành nhu mì, học tập 5 năm liền bậc tiểu học đạt HS giỏi, thầy cô thương, bạn bè mến. Ba cũng ngầm hãnh diện cho con gái, tự hào là ba của con.
Ba nhớ lúc con khoảng 7, 8 tháng tuổi cất tiếng kêu đầu tiên trong đời là “ba, ba”, rồi cũng xót xa thay chính con thều thào trong sức cùng lực tận “ba, ba, ba" rồi dần vào hôn mê, bỏ lại quãng đời 13 năm với tháng ngày quấn quýt tuổi thơ, bao kỷ niệm đẹp của cha con mình…
Căn bệnh ung thư xương đã cướp đi tuổi thơ của con bằng tiếng rên đau oằn mình ngày đêm: “Ba ơi con đau quá, cho con chết đi, con chịu không nổi. Cứu con, cứu con ba ơi!”. Lời con trẻ xé nát lòng ba. Ba nhớ mãi, nhớ mãi tiếng kêu của con vang động đến muôn đời!
Giờ con không còn nữa, ba thầm ước đêm ngủ được một giấc mơ ba dẫn con đi rong chơi khắp nơi. Tung tăng nô đùa tận hưởng cả bầu trời yêu thương dịu ngọt, một tổ ấm có chim non ríu rít trên cành, có tiếng trẻ gọi nhau í ới, có dáng con thơ sà vào lòng ba khẽ gọi: "Ba ơi!". Vậy đó! Con lại nỡ bỏ ba ra đi, hạnh phúc ba con mình như thoáng qua thôi sao! Duyên trần con dành cho ba chỉ ngần ấy năm thôi sao?!
Con ơi! Đã hai tuần rồi, con hẻm nhỏ từ ngày con đi, đêm nào cũng mưa rỉ rả, khuya nào ba cũng thức giấc nửa đêm, mở cửa ra ngồi trước cửa nhà nhìn về đầu hẻm như mong mỏi, chờ đợi con đi chơi xa chưa về. Rồi ba bật khóc trong đêm mưa vắng lặng.
Như ơi! Thỉnh thoảng đêm đêm con nhớ về thăm ba nhé con. Ba vẫn mong, vẫn chờ, vẫn đợi con. Hãy về đây bên ba, để ba ôm con ngủ trong những đêm giá lạnh. Để ba ru con ngủ: "Ầu ơ, con ngủ, ngủ đi con… à ơi! Con ngủ…".
Sài Gòn mùa mưa 2008
Ba của con

[email protected]
Áo Tím
Áo Tím
:mo

Chớp mắt, mùa xuân đã tới, cánh chuồn cuống cuồng bay trở lại thành phố tìm người yêu. Nhưng dáng dấp thân quen của cô đã tựa vào bên một người con trai mạnh mẽ khôi ngô, cánh chuồn đau đớn rơi xuống, rất nhanh từ lưng chừng trời.

Ai cũng biết sau tai nạn người con gái bệnh nghiêm trọng thế nào, chàng bác sĩ tốt và đáng yêu ra sao, tình yêu của họ đến tự nhiên như thế nào, và ai cũng biết người con gái đã vui trở lại như những ngày xưa.

Cánh chuồn chuồn đau tới thấu tâm can, những ngày sau, chuồn chuồn vẫn nhìn thấy chàng bác sĩ kia dắt người con gái mình yêu ra bể xem mặt trời lên, chiều xuống đến bờ biển xem tà dương, và cánh chuồn chỉ có thể thỉnh thoảng tới đậu trên vai người yêu, chuồn chuồn không thể làm gì hơn.

Những thủ thỉ đắm say, những tiếng cười hạnh phúc của người con gái làm chuồn chuồn ngạt thở.





Sugar
Giờ này anh ở đâu??? có khỏe không? Đã xảy ra chuyện gì? Nhanh hồi âm khi đọc những dòng này nhé!!!:hungio:
Sugar
THƯ GỬI ANH! (st)

Căn phòng lạnh quá, giá như có một bàn tay nắm lấy một bàn tay chắc sẽ không lạnh thế này đâu. Mùa đông nhen nhóm những yêu thương và rồi mùa đông lại lạnh lùng rụi tắt đi từng ngày, gặm nhấm đi trong từng tế bào. Lạnh lùng mùa đông gõ cửa để rồi lạnh lùng mùa đông ra đi. Anh cũng như hơi ấm trong những ngày đông lạnh lẽo, ấm đấy nhưng rồi tan đi nhanh quá.
Có nỗi nhớ nào như nỗi nhớ này không? Có nỗi nhớ nào tràn lan, phủ kín những suy nghĩ, những con đường nơi em đi qua không? Có nỗi nhớ nào hanh hao, âm thầm mà mãnh liệt như nỗi nhớ này không?
Có, có nỗi nhớ của em.
Có tình yêu nào như tình yêu này không? Vội vàng ư? Quá gấp gáp phải không?
Phải, phải rồi!
Có sao không? Chắc là có!
Em trăn trở, em suy nghĩ từng ngày, nghĩ về anh, về chúng ta, về tất cả những gì đã qua. Em bật cười trong mớ suy nghĩ hỗn độn. Em là em đấy ư? Em có phải em của ngày xưa không? Có còn là cô bé hồn nhiên, hay cười ngày ấy không? Hết thật rồi nhỉ? Thời gian tàn nhẫn quá!
Anh!
Sao tình yêu của anh kì lạ vậy? Nó lớn lao đến như vậy ư? Anh như con sóng xô ngàn năm vẫn chạy, mãnh liệt nhưng chỉ trong giây phút rồi vụt mất. Không, em không muốn anh là sóng, em muốn anh là anh, anh của riêng mình em thôi. Em chỉ muốn anh yêu em bằng sự nhiệt thành của con tim, yêu như thể ngày mai là tận thế. Có những lúc em thấy anh thật gần, ngay bên em nhưng sao có những lúc mình xa cách quá, có phải khoảng cách địa lý là bức tường ngăn cách chúng mình không? Hay tại hai trái tim không đồng điệu, hay tại em nhạy cảm quá chăng mà sao đôi khi thấy lạnh giá.

Có lẽ tình yêu của chúng mình không đủ lớn để vượt qua những khó khăn tầm thường... (Ảnh minh họa)
Anh ơi, có lẽ tình yêu của chúng mình không đủ lớn để vượt qua những khó khăn tầm thường? Có lẽ em là người ích kỉ, tham lam, lúc nào với em tình yêu cũng là ít, em muốn nhiều, nhiều hơn nữa. Thật nực cười phải không?
Với em, tình yêu đơn giản lắm, chỉ là mỗi sáng thức giấc được nghe thấy giọng nói ấm áp của anh: “vợ ơi dậy đi học nào” . Mỗi trưa em đi học về lại thấy tin nhắn của anh: “Vợ ơi em đi học về mệt không?.. .Mỗi tối lại tít tít: “Vợ ơi em tắm sớm nhé, nước lạnh lắm đấy”. Và mỗi đêm lại được nghe anh cười: “Vợ ơi ngủ ngoan nhé...”
Tất cả là xa xỉ quá phải không anh?
Em sợ những lời hứa, em sợ những câu xin lỗi, sợ sự giận dỗi, em sợ em sẽ không còn là chính em nữa. Em cần 1 sự thay đổi, nhưng đó là từ ai đây? Em ư? Chắc chắn là không thể, còn anh ư? Anh không làm được.
Xa xỉ quá!
Em sẽ rời xa anh đấy, để anh được nhẹ lòng. Để anh không phải trăn trở, để anh không phải mất tập trung.
Chắc giờ này anh ngủ rồi, hãy ngủ ngoan để những giấc mơ đẹp sẽ đến với anh. Để ngày mai anh tỉnh giấc em sẽ không còn là nỗi ám ảnh trong anh...!
AQ
Đêm qua anh mơ thấy em...Vẫn nồng nàn ấm áp, vẫn quấn quít hừng hực lửa đam mê tựa thuở nào. Vẫn thấy đôi mắt em long lanh nhìn thẳng vào anh... vẫn thấy mênh mang khoảng sáng khung cửa sổ với rèm dây leo xanh ngát.

Sáng không muốn thức dậy, chỉ muốn nằm vùi trong chăn để cố níu kéo những cảm xúc đã lâu lắm rồi không còn hiện hữu trong anh nữa.

Lạ... Rất lạ. Những tưởng cuộc đời đầy gian truân sóng gió đã vùi đi hẳn những gì lãng mạn còn sót lại trong anh. Những tưởng trong đầu bây giờ chỉ còn những con số vô hồn, những đồ thị nhìn đến phát ngấy, những mưu lo toan tính thực dụng triền miên làm tim khô cằn, như sỏi đá bên dòng suối cạn khô.

Đã từ lâu anh không đụng đến blog, nơi anh thường chất chứa nỗi lòng mỗi khi buồn chán. Anh không còn viết nổi dù chỉ một vài dòng vì chữ trong lòng dường như đã cạn. Thậm chí đôi khi đọc lại những bài viết của chính anh trên đó, anh còn nghĩ rằng là của một ai khác, lạ lẫm, không phải là anh.

Thế mà...chỉ một giấc mơ, một giấc mơ ngắn ngủi thôi...đã tràn về ngập hồn mênh mông xúc cảm. Sáng nay ra quán cafe quen ngồi mỗi sáng, thấy khuôn mặt ai cũng tươi tắn dễ thương, những con số nhạt nhẽo trên màn hình máy tính mọi khi nay cũng như vui tươi réo rắt... và...ẩn hiện giữa những điều bình thường đó...lúc nào cũng là khuôn mặt em, rạng rỡ.

Trong tất cả những cái mênh mang đó, anh thấy rõ nhất một điều... anh nhớ em. Nhớ như chưa bao giờ được nhớ... Cuống quýt, nôn nao...như khi còn bé cứ mong sao hết giờ là chạy đến nhà ai đó đứng đợi dưới hàng ngọc lan đẫm sương đêm để chỉ thèm một cái nắm tay. Giá mà có em sáng nay, trưa nay, hay chiều nay, nhỉ?

Anh sẽ không viết bài này lên blog vì trên đó sẽ có nhiều người đọc. Anh chỉ gởi lên một diễn đàn mà ở đây sẽ cũng có nhiều người đang quay cuồng với những con số giống anh và bài này rồi sẽ chìm nghỉm trong trăm ngàn bài viết khác. Anh chỉ viết cho riêng anh thôi, em yêu ạ. Và với chút hy vọng mong manh rằng gió sẽ gởi lời thì thầm này đến bên em... để ngày nào đó anh lại nhận được một tin nhắn .... "Đêm qua ... em mơ thấy anh...." ....







ngaymai
Mãi mãi offline!




Trời lại mưa, những cơn mưa đầu mùa làm tôi nhớ tới hồi mới gặp anh trên mạng. Thuở đó mùa mưa cũng vừa mới đến, còn tôi thì mới biết truy cập Internet... Những cuộc trò chuyện trên mạng đã làm cho tôi cảm thấy mình gần gũi anh hơn. Mỗi sáng, sau khi tỉnh giấc, công việc đầu tiên tôi làm là kết nối với Internet, đánh thức anh bằng phím Ctrl+G, buzz anh một cái rồi hét toáng: “Dậy thôi, sáng rồi”. Anh cười và trả lời bằng một cú buzz tương tự: ”Dậy rồi”...

Thời gian cứ thế trôi qua, lần nào gặp anh offline, tôi cũng buzz anh một cái vào sườn và nói: “Nhìn anh offline ngộ hơn online nhiều”. Dù chuyện gặp nhau online và offline càng ngày càng thường xuyên hơn nhưng tôi vẫn không bỏ thói quen buzz anh mỗi sáng. Mỗi lần thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi cảm thấy thật dễ chịu. Ba năm sau ngày chúng tôi gặp nhau, anh chuyển công tác về tỉnh. Mỗi sáng, dù không còn thấy tên anh trong danh sách bạn bè đang online, tôi vẫn buzz anh một cái... Mỗi lần, từ tỉnh về offline với tôi, anh đều buzz tôi một cái vào trán: “Em làm tràn cái offline list của anh đó”...

Thế rồi có một ngày, người thân của anh báo với tôi rằng không bao giờ
anh còn có thể online được nữa, anh đã mãi mãi offline. Tôi nhận tin đó trong bàng hoàng. Tôi bỏ thói quen online mỗi sáng ngay khi vừa tỉnh giấc, để không buzz rồi gọi anh thức nữa, anh đang yên giấc mà... Sáng ấy, đúng vào ngày kỷ niệm chúng tôi biết nhau, tôi online, định buzz anh như một cách tưởng niệm người đã khuất thì bỗng nhiên tên anh trong danh sách bạn bè đang online sáng lên, tim tôi muốn ngừng đập khi thấy anh buzz tôi: “Tuy anh không còn có thể online để trò chuyện với em như trước nữa nhưng anh vẫn muốn nhắc - Dậy đi em”. Kèm cú buzz đó là một thông báo nho nhỏ cho biết đó là dịch vụ tự động nhắn tin theo lịch. Tôi đã khóc, cho anh, cho tôi và cho cả những buổi sáng online gọi nhau thức dậy.



Theo Echip
(Sưu tầm từ Saga)
acc1368
THƯ TÌNH : LỜI THÚ TỘI


Trước khi gặp anh, em cũng không nhớ là bắt đầu từ khi nào nữa, em luôn đặt những câu hỏi như: giờ này “anh ấy” đang làm gì nhỉ? Có phải “anh ấy” cũng đang cười nói, đang chơi đùa hay đang xem ti vi như mình không? ...vv..v… Rồi em mỉm cười và đắm say trong niềm hạnh phúc khi nhìn thấy “anh” và em…trong tương lai. Khi đó em đã yêu “anh” – người yêu tương lai trong trí tưởng tượng của em…
“…I knew I loved you before I met you…” Anh có tin rằng em đã yêu anh trước cả khi em gặp anh? Em đã từng nghĩ rằng mình sẽ nhận ra “anh” ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ vì em vẫn luôn tin vào giác quan thứ sáu của mình. Và đó là lần đầu tiên giác quan thứ sáu của em đã sai. Phải mất hơn một tháng kể từ lần gặp đầu tiên, em mới có thể nhận ra “anh” – người mà em đã, đang và sẽ mãi nhớ nhung… Và em đã tin rằng “anh” – S.P là định mệnh của em. Tuy đây là lời thú tội của em nhưng em sẽ không nói lời xin lỗi, em không có lỗi vì đã yêu anh.
Có người từng hỏi em: “Yêu là gì?” và em đã trả lời rằng, đối với em chỉ hạnh phúc thôi thì chưa phải là yêu. Vì yêu anh, em đã biết thế nào là nhớ nhung, là hạnh phúc, là đau khổ, là hoài nghi… Anh đã từng thấy em khóc vì buồn nhưng chưa bao giờ em để anh thấy em khóc vì hạnh phúc. Ngay cả khi em đang vui, trái tim em đang hạnh phúc thì em vẫn thấy buồn. Em cũng không biết nữa… Có lẽ đó là vì em đã yêu anh nhiều hơn là anh yêu em chăng? Và nếu một ngày nào đó em bỗng nhận ra em không phải là định mệnh của anh thì em sẽ biết tự buông tay mình…
Em đã yêu anh trước cả khi em gặp anh… Chúng ta có phải là định mệnh của nhau không anh?
A.C
bachkim
Đoan Ngọ sum vầy, Xuân nửa năm
Buồn riêng đơn lẽ, khóc tơ tằm
Vạn dặm xa xăm, tình xa khuất
Tri âm cách trở , chúc vui thầm!
(BK- 6/6/2011) :hungio:
goldfake
chào các bác, cho goldfake làm quen nhé. rất mong được học hỏi
Trang 1/4 1 2 3 ... cuốicuối